Ra mắt.
18:09 Được đăng bởi Ba đía
Đi.
02:11 Được đăng bởi Phạm Quốc Duy
Hờ hờ thì cứ coi như đó ưu điểm của mình vậy, mình đi cũng nhiều nhiều (toàn nội địa chưa có lần nào thò chân khỏi ranh giới) nhưng tính chất lạ nhất là các chuyến đi Nha Trang thời sinh viên.
Đọc tiếp! >>
Lý Sơn
02:01 Được đăng bởi Phạm Quốc Duy
Ăn theo tinh thần thể hiện mình người Việt Nam yêu nước cứ liên quan đến biển đảo là liên quan đến chủ quyền mình cũng đá 1 bài cho nó máu
Trước tết mình có chuyến đi Lý Sơn trong tâm trạng thấp thỏm
vì hôm đi đã 26 âm lịch làm việc 2 ngày xong phắng nhưng nỗi sợ bảo và giữ chân
trên hòn đảo mà nhiều người chọn làm điểm du lịch kia làm 3 người trong đoàn cứ
gọi là xoắn như con loăng quoăng.
Sáng trong đất liền dậy sớm phi xe máy xuống cảng ăn sáng (*) café xong muốn dắt xe vào cảng gửi thì được bảo có vé tàu mới cho đưa xe vào
cổng. OK thì mua. Dòm qua liếc lại thấy chổ bán vé mình tung tăng đi vào đường
vào thấy bà con ngồi 2 hàng ghế 2 bên đường mình đi chính giữa thấy như diểu
hành ko bằng, mà lạ cái là bà con cứ trố mắt nhìn mình (chắc hồi giờ chưa thấy
trai đẹp hố hố).
Đọc tiếp! >>
Phải
01:16 Được đăng bởi Phạm Quốc Duy
Lướt lướt lướt nét thấy rất nhiều phát biểu có từ phải: ví như hoa cúc thì phải màu vàng, nhà thơ thì phải lãn mạn vân vân và tỉ tỉ thứ phải như thế.
1. Lớp đại học của mình là 1 trong 3 lớp mà ĐHKT Hà Nội mở thêm tại trường cao đẳng xây dựng số 6 ở Phú Yên, hết 3 lớp thì tiệt nọc. Lúc đó giữa một trường toàn xây dựng mọc ra một đám KTS tương lai mà theo giới chiên môn thì đây là sự lai tạp giữa kỹ thuật và nghệ thuật. Vì là lớp mở thêm nên thành phần chủ yếu là con nhà giàu, xấu trai và học dốt (cái khoản nhà giàu thì ko có mình).
Nhấn mạnh cái khoản con nhà giàu nhé lớp mình lúc ấy có 2 tay ghi ta, một tay trống, và 1 tay organ. Bao gồm cả người chơi và dụng cụ thế là khoản nghệ sỹ của cái nghề lơ lớ ngô không ra ngô khoai không ra khoai này nổi lên trong toàn trường nói chung cứ là hội văn nghệ nào thì lớp mình cũng là cây đinh (chắc cả nắm đinh chứ chả chơi). Trời lại biên chế thêm cho lớp mình 1 bác hát cực hay nghe bác í hát nhạc nước ngoài thì các em cứ gọi là ngẩn tò te thế nhưng hoàn cảnh éo le bác này học ngoại ngữ phải nói là dốt vô đối. Thế mà sau này bác lại vứt xó anh em ở lại còn mình thì đi nước ngoài quách. Ổn cả các bạn ạ không cứ hát tiếng nước ngoài tốt thì học tiếng nước ngoài tốt và không cứ học tiếng nước ngoài tốt mới phắng đi nước ngoài được. Nhở?
Đọc tiếp! >>
Hạt ... xưa.
00:40 Được đăng bởi Phạm Quốc Duy
1. Hạt điều.
Những đứa siêng theo ông bà đi viếng mộ thì mới có cơ may có hạt này vì nghĩa địa người ta hay trồng giống này. Trước khi gửi xe leo rào vào khu vực nghĩa địa thể nào các bác chủ nhà cũng dặn dò là "có hái trái đào lộn hột en thì bỏ lại cái hột dưới gốc cây cho bác" ông nào cũng dạ nghe chừng ngoan lắm nhưng thể nào cũng lận lưng vài hột đem về.
Mới hái ra thì cái giống mũ điều nó bất tiện ghê lắm nhưng hông sao lận lưng được tất. Tất nhiên trái cũng ko tha mang về cắt lát chấm muối là ăn được tất.
Hột thì đem lùi trong bếp lửa xong phèo ra đập vỏ ăn. Thông thường cháy như than hoạt tính và năm chỉ vài lần có 1 - 2 hột. Cảm nhận lúc đó là hột điều dở ẹt.
2. Hạt hướng dương.
Quả này mới hiếm nhé vì phải trồng lấy cây hướng dương lâu lơ lâu lắc. Chờ bông tàn cánh rụng
3. Hạt bí.
Nói về độ khủng thì hạt bí lúc đó gấp vạn lần bây giờ. Cứ má mà mua bí đỏ về nấu cái gì thì mình cứ bốc nguyên phần ruột bao gồm hạt và các thứ kết dính trét tất lên vách bếp. Vách bếp lúc đó ko xinh như li như lau như bây giờ mà bám khói bếp và bồ hóng đen ỉn nên cứ vô tư trét mà ko sợ bị la. Cứ kệ nó đấy cho khô dăm bữa nửa tháng thì gở cái hạt ra siêng thì rang ko siêng thì cứ thế mà lột vỏ ra nhai. Thường là ko rang. Món này thường hay có, số lượng lần cũng được nắm, vị lờ lợ. (Thỉnh thoảng hột bí đao cũng trét tất lên mà nhai. Theo thực tế kiểm nghiệm ko gây chết người.)
4. Hạt dưa.
Quy trình chế anh này thì nhiêu khê hơn vì phải có miếng dưa hấu ăn thì mới có. Khi ăn nhớ đừng ăn hột mà nhổ ra chổ nào đó rồi đem phơi. (nghe có vẻ vệ sinh phết nhở). Hạt này thì lại nhỏ tí so với bây giờ khi nhăm hơi mỏi răng và dể lọt tay nhưng hông sao có còn hơn hông.
5. Hạt mít. Đọc tiếp! >>
Linh tinh 2013.
01:46 Được đăng bởi Phạm Quốc Duy
1.Dạo này mình ít viết hẳn (cả lisp lẫn linh tinh) một phần ở cơ quan công việc nhiều một phần tối về mình nhà mình tắt đèn sớm để phỉnh bạn Huy ngủ. Cứ có đèn là bạn kiên quyết ko ngủ mà thức thì bạn ko nằm im toàn vùng vẫy la hét đòi đi lang thang, nghẹt cái là nhà mình muỗi nhiều quá ban đêm ko thể để bạn đi lang thang.
2.Bạn Huy đang tập lật mọi người bảo ko nên hỗ trợ bạn í nhưng mổi khi bạn í úp được quả mông còn tay thì với với về mình, mắt nhìn mình rất âm mưu, miệng la ầm ĩ thì mình cầm lòng không đậu và giữ tay bạn để bạn lấy chổ tựa kéo phần đầu lật qua. Người ta bảo làm vậy bạn Huy sẽ chậm lật hơn nhưng mình nghỉ bạn nhờ mình như thế ko giúp cũng tội.
3.Mỗi khi vẽ nhà cho ai mình ghét nhất cái vụ chủ nhà đòi đếm bậc cầu thang theo kiểu "sinh, lão, bệnh, tử" cứ đòi phải dừng ở sinh. Mọi người cứ nghĩ "sinh" là ngon, thực chất "sinh, lão, bệnh, tử" là bốn cái khổ mà trong cuộc đời con người phải trải qua. Có người lý luận rằng phải là "sinh, bệnh, lão, tử" thì mới đúng; thực ra như quan điểm của mình đã sống đừng bao giờ dùng từ "phải" bởi vì con người là một cái gì đó quá phức tạp không thể áp dụng quy trình người này cho người kia. Kiểu gì thì bắt đầu và kết thúc của 1 con người tất nhiên phải trải qua. Ai bảo sinh ra đã là sướng, ai bảo mất đi mới là khổ. Chỉ cần mình được sinh ra nghĩa là đã có 1 cơ hội từ hư không bước chân vào thế giới này vậy thì việc gì cứ phải đi đếm bậc cầu thang trong khi cuộc sống trôi ầm ầm trước mặt.
Đọc tiếp! >>
Tết Quý Tỵ
20:22 Được đăng bởi Phạm Quốc Duy

Bạn Huy tết này là 4 tháng rồi nề! Đọc tiếp! >>





































